Có phải bởi mùa thu
Ðể đường đầy xác lá?
Có phải bởi nỗi mùa
Ðể chiều nay, chiều qua!
Gió cuốn mình vội vã
Phố dài những nhớ quên
Sân nhà thờ rãi nắng
Ðàn bồ câu bình yên
Chiều vàng trên đại lộ
Ði về đâu thương yêu?
Bên dòng người hối hả
Một mình em ngược chiều.